Dưới màu cờ đỏ thắm
Có một màu trời đẹp nhất
Ngẩng đầu sẽ gặp biếc xanh
Có một màu cờ đỏ thắm
In bóng trên mặt sông quê mình.
Ngày đó, tưởng đã xa rồi
Đêm qua vẫn được nghe bà kể
Cái lần đón cán bộ Việt Minh
Băng rừng, vượt suối không chậm trễ.
Cuộc họp tan khi tiếng gà gáy sáng
Đêm đầu thu mờ mịt sương giăng.
Tổ du kích chèo thuyền lặng lẽ
Qua sông với sợi thép kéo căng.
Sớm mai, người kẻ chợ ồn ào
Người ở rừng về xúm xít
Trên sông, cờ đỏ đã giăng
Ngời sắc giữa khói sương mù mịt.
Lòng người như sóng cuộn
Thổi căng những lá cờ,
Súng giặc điên cuồng không bắn tới
Những gì nung nấu xục xôi.
Từ ấy, khắp bản trên, làng dưới
Nhen lên ngàn vạn lá cờ
Trong lớp áo chàm, áo nâu sờn rách
Là dòng máu nóng đã luyện tôi.
Hôm nay, vẫn còn nghe thấy
Tiếng những bước chân vọng tới muôn đời.
Mùa thu
Tháng Mười, nghe tiếng chim ríu rít
Bay về mái trường mới trang khang
Kháo nhau lúa trên đồng đã chín vàng
Nụ cười em bé trên lưng mẹ
Sớm nay, thơm đòng sữa ngọt ngào.
Người quăng chài dưới sông, người hái rau trên núi
Cùng ngẩng đầu dưới sắc trời xanh
Hòa bình thiêng liêng và giản dị
Khi em cùng anh hái trái ngọt đầu cành.
Tháng Mười, nắng bừng trên từng trang sách
Những lớp người xương máu thấm non sông,
Mùa bội thu, cháu con còn tạc dạ
Với thiêng liêng của một sắc cờ hồng…
Mùa xuân
Xuân như vừa thức dậy ở mường ta
Đất có hoa, lòng em có nắng,
Tay mềm cánh ong, được mùa thổ cẩm
Mặt trời ngủ quên trên gác bếp của bà.
Người đến hội để hội thành rừng hoa
Cái thắt lưng xanh… thể nào rồi cũng nhớ
Bố mế dựng nhà để dành nết ở
Từng bậc thang phẳng lặng
Chờ dâu hiền là em.
Trên thảm có xanh, dưới gốc đa không tên
Những bàn dấu chân nối kí ức,
Trăm năm rồi ngàn năm
Ngày hối hả, tháng đầy, năm náo nức
Năm sớm ngân vang, thánh thót những tiếng gà…
Người thầy
Người chèo đò đưa khách sang sông
Dòng sông cuộc đời đầy sóng gió
Giữ mũi thuyền thẳng hướng, gặp khó không chòng chành
Đến bến bờ nắng ấm, trời xanh.
Bấy nhiêu năm lớp học lưng chừng núi
Không thuyền, không bến
Nhưng vẫn có một người lái đò
Mắt sáng, lòng son, tóc bạc.
Cái khó, cái nghèo,
cám dỗ, lọc lừa như ghềnh thác
Thày vững tay chèo, đưa những đôi mắt sáng trong
Vượt qua cả mênh mông biển học
Cập bến bờ, thành người có ích.
Mai sau, có người thày thuốc, có anh kĩ sư
Có chị giáo viên, có cô chánh án…
Cứu người bệnh nặng, lật dở án oan
Có người trở về quê nhà làm ruộng
Làm xanh tốt vụ mùa
Tìm ra vàng mười ngay trên đồng đất
Họ cùng mang một cái tên mà thày nhớ nhất
Học trò.
Hôm nay thày lại đón những nụ cười, ánh mặt thơ ngây
Lớp đàn em lên chuyến đò vượt thác…
Núi rừng
Dốc cứ dốc, dẫn lối lên bản nhỏ
Mà lạ chưa, bất chợt gặp sông hồ,
Khi sông, núi hữu duyên tương ngộ
Để lại Hồ Tằm trong như chuông ngân…
Ngôi nhà gỗ gọi mặt trời đến ngủ
Rồi sớm mai, nắng thức ở núi Biều,
Trà Shan Tuyết em pha bằng tiếng hát
Say cứ say mà yêu đã yêu.
Bản Dao cất hạt mầm trong thổ cẩm
Để xuân về bốn phía nở hoa văn,
Mế nhuộm chàm tình sâu nghĩa nặng
Mưa nắng bền gan, son sắt, đồng bào…
Ở phía Bắc con sông Đà kì vĩ
Có hồ đầy quấn quýt với non cao…
Thổ cẩm
Anh đã thấy mặt trời nơi khung cửi
Nắng từ tay em, mùa xuân,
Từng sợi dệt bằng ánh mắt
Từng sợi đan trong mơ màng.
Thổ cẩm gọi ngày xưa cũ
Trời đất khai nguyên, nước non bạc lạc
Thần gió, thần mưa, người đội nắng đi cày
Truyền thuyết kể cho người dựng nhà, dựng cửa
Cổ tích có gì mế cũng dạy cho hay…
Thổ cẩm em thêu trên những mùa hoa
Yêu nhau, tìm câu hát đối,
Lời dệt dưới trăng, chân trần đá sỏi
Thật như mùa màng, tin như sáo ôi
Tình thổ cẩm thiết tha vượt núi, qua đồi…
Về đất Mường
Anh găp ún ở Mường Bi, Mường Động
Sớm ở Thung Nai, chiều đã Quý Hòa…
Tuổi mười bảy, bước chân rung xà tích
Mỗi nét cười đánh thức một nụ hoa.
Nơi em ở là xanh tươi cây trái
Nơi em qua, bát ngát những nương đồi,
Tiếng cá quẫy trong vó bè chiều ấy
Bếp lửa hồng thơm cơm mới mường ta…
Người ở trong mường hồn nhiên, chân phác
Người xa quê bền bỉ giữ nếp nhà
Thương cất trong lòng, nhớ tìm ánh mắt
Lời rằng thường thổ cẩm dệt thành hoa…
Về làng sen
Con về đây, một trưa tháng Năm
Tĩnh lặng quá, dưới mái tranh nhà Bác
Cơn gió thoảng đưa hương vườn mộc mạc
Những loài hoa tinh túy của muôn đời.
Ngẫm chuyện trăm năm, thấm thía một lẽ đời
Trong bão tố, một mái chèo bất khuất
Chẳng thể đợi “cam lai” từ “khổ tận” ⃰
Người đi khắp Năm châu tìm lại cơ đồ
Lắng tai nghe những cánh ong bay
Mảnh vườn nhỏ, tiếng chim về gọi nắng,
Trời tháng Năm xanh cao và yên lặng
Như đợi tiếng người vang giữa nắng Ba Đình…
Về với Mường ta
Trong tiếng rì rào của tre
Một làng mường xưa cũ,
Đủ cây để dựng nhà
Đủ ấm êm thành ổ
Người sống thiện lương, cây ru đá ngủ
Suối cứ trong rồi sẽ đi xa.
Những người phải đi lâu
Nhớ xôi thơm trong cuốp,
Lửa hồng mẹ canh, trăng khuya vợ thức
Lòng ta cứ đắm đuối mường ta.
Làng Mường có nụ, có hoa
Chỉ ở sênh sang cửa nhà,
Chị đi lấy chồng em nhớ
Có, người đợi, người chờ
Nhưng người thương ấy chị nhận ra
Từ mùa xuân ước hẹn.
Mường ta đấy, ngày vui cánh én
Báo tin mùa xuân xà tích rung lên…








