Khúc rừng hoang
Tôi bơi trong ngày hè
nghe gió rừng vấp phải ngọn cây
u u khóc, nhớ những ngày rừng hoang.
Tôi bơi trong gió hè
ngày bé về theo dấu chân trên con dốc
những đứa trẻ đầu trần
thả lên trời giấc mơ ngày tháng Ba
giấc mơ còn ướt, giấc mơ đi đâu?
dấu hỏi đặt lên đôi sừng cánh ná ngơ ngác
lũ trẻ chúng tôi đi trong rừng hoang lầm lũi.
Rừng bao bọc bằng quả cây, cái kiến
Mặt trời đổ vàng trái chín
cổ tích đầy tay
chúng tôi lớn lên
cây mở ra minh triết cổ thụ
từ cái rễ, cái mầm, từ dáng cây, màu lá…
giữa thênh thênh gió, mặt trời đỏ phía tôi.
Tôi bơi trong gió hè
nắng rát mặt
ngày bé đã về ngồi u oa khóc
dưới chân, con suối nằm im
chờ ngày rừng phục sinh.
Mẹ có phải đôi cánh của con
Đêm mờ tỏ, ánh lửa bên triền nương còn thức
Con bơi nghiêng như ngày còn nằm trong bào thai
Cha ngồi nắn lại gió mùa, cơn sốt ngây ngây
Phía sau lưng, bom đạn thét gào
Con ngoảnh đầu lên cửa voóng ngắm bầu trời sao
Mẹ bảo, ngôi sao của con lấp lánh phương Bắc
Ngày con chào đời, chiều đông se sắt
Mẹ gạt nước mắt hình sương khuya treo nhấp nháy vui buồn
Đôi vai mẹ gầy, gánh nhọc nhằn sớm hôm
Cạp váy nhuộm nắng mưa, hoa văn vàng võ
Đêm nằm hiền, gối vào tay con nói nhỏ
Dấu chân con mới cưỡi giấc mơ chạm đất mềm
Mẹ nhặt nhạnh những ánh sao đêm
Ngồi cần mẫn thắp vào con cho sáng
Cho con biết thế nào là sống,
Thấy bình minh là rạng, và ngày mai là còn…
Mẹ có phải đôi cánh của con!
Qua suối
Người quê tôi
Từ khi sinh đã uống nước nguồn
Lớn lên trốn mặt trời, ngắm trăng dưới suối
Đi rừng là qua suối
Suối trong mát ôm làng bản
Róc rách ru một đời.
Người quê tôi
Ai qua suối cũng chân trần thô nhám
Sợ làm đau hòn sỏi nhỏ
Con cá, con cua trong khe còn say ngủ
Bước nhẹ thôi.
Rồi một ngày
Chẳng biết từ đâu xa xôi
Phố về làng
Thần rừng chẳng giữ nổi cây
Khóc khô một mùa rẫy
Nhựa sống chảy nâu dòng suối
Hòn sỏi nhỏ nghìn năm rêu
Nằm khát dưới mặt trời.
Người quê tôi
Giờ đi rừng
Bước qua suối nghe thẹn bàn chân
Bước chậm thôi
Hòn sỏi nhỏ đã đau một đời
Bước nhẹ thôi
Bước nhẹ.
Giấc mơ cánh đồng
Con về xóm nhỏ
đi qua cánh đồng nghe gió thổi mùi rạ rơm
Con đi trong nỗi nhớ miên man,
ngã vào dấu chân tuổi thơ,
đám trẻ chân lấm, gom nhặt giấc mơ từ chai sần tay cha,
vị mặn mồ hôi của mẹ trong bài học vỡ lòng.
Con đã bỏ quên cái chữ trên đồng,
khi cùng đám bạn đuổi theo trò con trẻ
một chiều con đi tìm lại
thấy dáng mẹ gầy guộc in chiều bóng đổ.
Trong tuổi thơ
Con nghe tiếng quang gánh của mẹ kêu mỗi mùa một nhỏ
đòn gánh hằn vai, sớm chiều vất vả
lưỡi hái mòn,
còn tay cha chai sạn, dày thêm.
Con lớn lên
như cánh đồng qua mấy mùa khó nhọc,
đi làm xa, giống cánh cò đến mùa bay tìm nơi trú rét
mỗi lần về thấy mẹ làm mải miết
trên cánh đồng
dáng mẹ gầy như cây lúa chín bông.
Tháng ba
Tháng ba
Ruộng nâu khoác áo xanh làm dáng
Lúa non nghiêng nghiêng học đứng thẳng hàng
Cò gánh nắng, đội sương
tìm gì trong mép nước?
chị còng lưng nhặt bóng mình phía trước
nhẹ nhàng lấp đầy mảnh vá.
Tháng ba rét về lại
Khung cửi ấm bàn chân trái, phải
Thoi đi về mê mải
Cuộn sắc rừng thành tấm phà chờ đợi
Xuân đi qua cửa
Cửa vo óng kia vời vợi
Bàn tay sao níu nổi?
Tháng ba âm u trời
Gừng xếp trong bồ đã biết mình cay
Học nảy mầm để cay thêm lần nữa
Chị biết thì biết lứa
Hương hoa bưởi chảy thơm trên tóc.
Không có lời tự tình
Chỉ thấy rét tháng ba về qua ngõ.
Nơi bếp lửa
Ngày con khóc tiếng đầu đời
Tháng ba hoa gạo nở từng bông thắp lửa
Nắng xiên cách nứa
Buộc chỉ xanh chín tháng mười ngày
Để cho con riêng biệt hình hài
Giọt gianh nơi góc nhà chôn nhau.
Thức cùng mẹ bếp đỏ rạng đêm thâu
Củ khoai hà vẫn thơm mùi khói
Điệu Thường rang lẫn vào tiếng nói
Cõng lời ru.
Nơi bếp lửa con khóc
Ngọn lửa cười tí tách
Cào ngực mẹ
Dòng sữa thơm ấm môi mềm
Lửa tính ngày chẵn lẻ
Bồ hóng chen mùi bưởi hong khô dần rốn con
Đêm qua ngày mòn
Mẹ nhai cơm muối trắng con lớn bằng hạt gạo
Nhai cơm muối vừng con lớn bằng hạt bắp
Tiếng sấm đầu mùa con thành tuổi, thành tê.
Bỏ lại một vía nơi bếp lửa con thập thững bên thềm
Bậc cầu thang nghiêng tiếng cười cha mẹ
Dìu con bước đầu tiên
Ông dạy con biết đi rừng kiếm củi sưởi ấm vía
Để lỡ sau này đi xa vía có lạc
Về nơi bếp lửa.
Con khôn lớn có đi khắp trăm miền
Mỗi lần về lại ngồi bên bếp lửa
Nhóm lại ngày thơ bé.








