Cậu có biết học phí của mình nặng bao nhiêu không? Cậu có biết rằng mọi sự an nhàn, ấm no những ngày tháng chỉ lo học hành mà không phải nghĩ đến cơm áo, thật ra đều được đánh đổi bằng vô vàn nhọc nhằn của bố mẹ. Khoản học phí mà mình đóng vào mỗi đầu học kỳ, thực chất nó nặng đến nhường nào không?
Nó không đơn thuần là những con số vô hồn trên giấy báo nhập học, là tiền sách vở hay chi phí sinh hoạt. Nó là cả một gánh nặng vô hình, thấm đẫm mồ hôi và nước mắt, là tổng hòa của những lần bố mẹ phải từ bỏ giấc ngủ và sự an nhàn của chính mình. Những ngày tháng ta an yên cắp sách đến trường, chỉ chuyên tâm vào sách vở, vào những con chữ và ước mơ, không phải bận tâm đến chuyện “cơm áo gạo tiền”, sự an nhàn, ấm áp ấy thật ra đều được đánh đổi bằng vô vàn nhọc nhằn của bố mẹ. Nói thật lòng, khoản học phí đại học đối với gia đình mình là một gánh nặng không hề nhỏ, một sợi dây vô hình níu giữ giấc ngủ của bố mẹ. Thế nhưng, trong những lần trò chuyện, trong những lời động viên, chưa bao giờ bố mẹ buông ra một câu hối thúc hay bắt mình phải ngưng học để về phụ giúp việc đồng áng. Bố mẹ chỉ muốn mình bay cao, còn gánh nặng, họ xin được cõng. Khi giông tố đến, tình yêu lên tiếng mình còn nhớ rõ những trưa hè nắng gắt, cả nhà đang ăn dở bữa cơm thì trời bỗng tối sầm. Một cơn giông kéo về bất chợt và bố mẹ phải vội vã đội nón, chạy ra sân quét vội những hạt lúa đang phơi. Cả hai người, một tay lia cào, một tay che chắn, giành giật từng hạt vàng với cơn mưa xối xả. Đó là cuộc chiến thầm lặng để bảo vệ thành quả lao động, để giữ lại từng đồng bạc đã được tính sẵn vào khoản học phí sắp tới. Có những đêm tối mịt, ánh đèn pin le lói nơi cuối đường, đó là bố đang kéo xe lúa nặng trịch từ đồng về. Mỗi bước chân là một tiếng kẽo kẹt mệt mỏi của bánh xe và cả tấm lưng đã chai sạn của bố. Rồi ngay từ tờ mờ sáng, khi sương còn chưa tan, tiếng tuốt lúa đã vang lên trong sân. Bố mẹ phải hoàn thành thật nhanh để kịp giờ đi làm thuê cho người ta, để có thêm chút tiền còm cõi, để mình được học hành bằng bạn bằng bè. Bố mẹ không dám nghỉ, không dám bệnh, bởi vì mỗi ngày công của họ chính là một viên gạch vững chắc cho tương lai mình. Bố mẹ mình, đã cõng trên vai không chỉ là hai tấn lúa mỗi năm, mà là cả tương lai, danh dự và hy vọng của đứa con này. Mình càng trưởng thành chậm chạp thì gánh nặng trên vai bố mẹ sẽ càng thêm chồng chất. Sự trưởng thành trễ của mình chính là sự vất vả kéo dài không đáng có của bố mẹ. Lời hứa với gánh nặng vô giá, ngày mình nhận ra những bước đi chập chững đầu tiên của mình, những giấy khen được treo ngay ngắn trên tường, những buổi học thoải mái trong giảng đường… tất cả đều được trả bằng mồ hôi, nhọc nhằn và sự hy sinh vô điều kiện của bố mẹ.
Khoản học phí ấy, nó nặng lắm! Không phải vì giá trị vật chất, mà vì nó chứa đựng cả tình yêu thương bao la và hy vọng lớn lao mà bố mẹ đã gói ghém trao gửi. Bố mẹ đặt cược tuổi già vào tương lai của mình. Học phí của mình, nó đáng giá lắm! Vì đó là kết quả của tất cả những nỗ lực không ngừng nghỉ từ những người mình yêu thương nhất. Học phí của mình nặng lắm vì nó chứa cả tình yêu và hy vọng của bố mẹ trao gửi, học phí của mình đáng giá lắm vì đó là tất cả những nỗ lực của người mình yêu. Và mình, mình phải học, phải sống, phải nỗ lực mỗi ngày cho xứng đáng với gánh nặng yêu thương vô giá ấy.
T.T.L.H








