Thứ Ba, 26 - 05 - 2026
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Tác giả
    • Mỹ thuật
    • Thơ
    • Văn Học
    • Nhiếp ảnh
    • Âm nhạc
    • Múa
    • Sân khấu
    • Nghiên cứu Phê bình
    • VHNT các Dân tộc thiểu số
  • Thông báo
  • Tạp Chí Văn Nghệ Đất Tổ
No Result
View All Result
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Tác giả
    • Mỹ thuật
    • Thơ
    • Văn Học
    • Nhiếp ảnh
    • Âm nhạc
    • Múa
    • Sân khấu
    • Nghiên cứu Phê bình
    • VHNT các Dân tộc thiểu số
  • Thông báo
  • Tạp Chí Văn Nghệ Đất Tổ
No Result
View All Result
Hội Văn Học Nghệ Thuật
No Result
View All Result

Trang Chủ » Chùm thơ nhiều tác giả (t3/2021)

Chùm thơ nhiều tác giả (t3/2021)

Thứ Năm, 21 - 12 - 2023
in Thơ
A A
26
VIEWS
Chia sẻ FacebookChia sẻ Twitter
Ngày xuất bản : 26/02/2021

CHẾ LAN VIÊN

Người thay đổi đời tôi

Người thay đổi thơ tôi

                             (Trích thơ của Chế Lan Viên)

Nở trắng hoa kim anh trên biên giới, Bác về

Xa nước ba mươi năm một câu Kiều, Người vẫn nhớ

Mái tóc Bác đã phai màu quá nửa

Lòng son ngời như buổi mới ra đi

Người đánh thức hồn dân tộc đã về kia. Ta nghe bừng tỉnh dậy

Câu quan họ, xẩm xoan xưa vứt ngã ba đường

Điệu lục bát và màu nâu nơi ruộng rẫy

Bức tranh làng Hồ và cô Tố nữ dáng quê hương

Người đánh thức tương lai đã về kia, Bác hôn lên hòn đất

Nghe trong tay trở dậy những thành đồng

Nghe thay đổi cả vóc hình Tổ quốc

Chừng Điện Biên rực lửa đã nằm trong

Tôi ở đâu? Đi đâu? Tôi đã làm gì?

Đời thấp thoáng sau những trang sách Phật

Đất nước đau dưới gót bầy ngựa Nhật

Lạc giữa sao trời, tôi vẫn còn mê…

Chưa có gì dính líu giữa thơ tôi và truyền đơn Bác viết

Tôi không biết khi Bác đau phải ăn một nắm lá rừng

Trong nước mắt thơ tôi, tôi chưa ngờ chất thép

Chưa thấy trong máu mình sắp cuộn máu nhân dân

Ôi giữa lòng ta, Bác đến tự bao giờ?

Bác vĩ đại mà chẳng làm ai kinh ngạc

Một buổi sáng, nhìn lòng ta, ta thấy Bác

Nước mắt ràn, ta cảm hết ơn sâu.

                                  C.L.V

Lâm BẰng

Bác trở về Tổ quốc

Mùa xuân năm Tân Tỵ,

Một nghìn chín trăm bốn mốt, tháng Hai

Sau ba mươi năm đi khắp góc bể chân trời

Bác về đến quê nhà.

Bác rưng rưng hôn lên hòn đất…

Cột mốc một trăm linh tám vinh dự được đón

                                  bước chân Người

Bao năm bôn ba xứ người

Ngõ Công Poanh

Viên gạch nung xua tan lạnh giá

Băng giá Luân Đôn, tuyết Mạc Tư Khoa…

Không làm lạnh nổi trái tim Người

Bởi bầu máu nóng luôn chảy vì Tổ quốc

Sáng xuân ấy

Thềm đất Cao Bằng

Rưng rưng đón Bác

Hoa mận nở trắng trời cực bắc

Người trở về, gió ấm cũng về theo

Chưa một lần ngơi nghỉ bước chân

Nay chân Bác đặt lên thềm Tổ quốc

Đất Cao Bằng bỗng bừng lên nắng nhạt

Một mùa xuân đang về với quê hương

Mùa xuân này trên mảnh đất biên cương

Nơi cột mốc năm xưa đón Bác

Suối vẫn chảy và rừng cất lên tiếng hát

“Đón Bác về Tổ quốc buổi hừng đông”.

                                                           L.B

NGUYỄN HƯNG HẢI

Người khai sinh ra Đảng

Người đã khai sinh ra Đảng

Đảng là Bác, Bác là Đảng quang vinh

Trong đêm đen Người là ánh bình minh

Giữa chói chang Người là dòng nước mát

Đủ sắc tộc, màu da trong con người của Bác

Tình yêu thương nhân loại nối chân trời

Tìm đường đi cho dân tộc, giống nòi

Bác là Đảng trong đêm đen tỏa sáng

Đảng là Bác trong trái tim sâu thẳm

Mọi ngôn từ ngợi ca bất lực trước Người

Cả dân tộc lầm than có được tiếng cười

Được đứng dậy làm người nhờ có Bác

Bác cũng giống Lê Nin, Các Mác

Làm đổi thay thế giới, mỗi con người

Trong đêm đen có được ánh mặt trời

Không có Bác không đường đi, chân lý

Từ có Bác hết kiếp người nô lệ

Cả cỏ cây cũng như được hồi sinh

Đảng là Bác, Bác là Đảng quang vinh

Nhưng chưa bao giờ Người bảo, mình khai sinh ra Đảng.

                                           N.H.H

NGUYỄN TƯỜNG THUẬT

            Pắc Pó mùa xuân

Mùa xuân đến, trời Cao Bằng xanh ngắt

Suối Lê Nin trong vắt như gương

Núi Các Mác uy nghiêm trong mây trắng

Hàng liễu buông, chào khách bên đường

Con về với Cao Bằng thăm Pắc Pó

Nơi Bác ngồi “Dịch sử Đảng” ngày xưa

“Bàn đá chông chênh” soi mình bên suối

Ghế đá vẫn đây ấm hơi Bác đến giờ…

Phiến đá năm xưa nơi Bác thường nằm nghỉ

Biết bao đêm Người thao thức canh trường

Bản “Luận cương…” từ đây tỏa sáng

“Hịch” dân tộc kết đoàn giải phóng quê hương…

Về Pắc Pó rừng đang mùa trổ lộc

Mươn mướt lúa ngô xanh khắp ruộng, đồi

Văng vẳng lời ca dặt dìu trong bản

“…Nhớ ơn Bác Hồ…” tha thiết quá Noọng ơi!

Mùa Xuân nay con về thăm Pắc Pó

Mỗi phiến đá nơi đây ấm mãi hơi Người

Bên núi Mác, suối Lê Nin vang câu then, câu Sly, câu lượn

Ngàn lời ca, “Ơn Bác đời đời…”

                                  N.T.T

NGUYỄN KHẮC BÌNH

Mùa xuân dân tộc

Lịch sử dân tộc chọn mùa xuân

Đâu phải ngẫu nhiên hồn thiêng sông núi

Thăng Long mùa xuân đại thắng

Dưới ngọn cờ đào

Người anh hùng áo vải Tây Sơn

Những mùa xuân thế kỷ hai mươi

Mốc son ghi trang vàng lịch sử

Đảng sinh thành giữa giao hòa trời đất

Ngọn lửa hồng dẫn lối sáng soi

Mùa xuân mười một năm sau

Xuân biên giới đón Bác về Tổ quốc

Rừng trắng hoa mơ bờ lau chim hót

Hòn đất quê hương còn ấm hơi Người

Nhớ những mùa xuân đi qua cuộc đời

Phút giao thừa nghe Bác Hồ chúc Tết

Tấm lòng Người với đồng bào chiến sĩ

Vang vọng non sông tiếng gọi xuân về

Một mùa xuân giờ vẫn ngỡ trong mơ

Xuân Bắc – Nam nối nhịp cầu thống nhất

Đổi mới con đường lên phía trước

Những mùa xuân kết trái đơm hoa

Ta đã nghe náo nức tiếng reo ca

Đón xuân mới mừng Đại hội Đảng thành công

Xuân đất trời lắng niềm tin đổi mới

Dân tộc trường tồn mở hội non sông!…

                                   N.K.B

Nguyễn Đình Phúc

Tổ quốc Bác về – Rừng trắng hoa mơ

Khi lá cờ trắng đầu hàng phát xít Đức treo lên

Treo lên nỗi đau thua cuộc

Màu trắng năm 40 não nùng nước Pháp*

Chỉ riêng Bác nhận ra

Thời cơ cách mạng đến gần

Khi bốn biển năm châu mù mịt tối đen

Người khẩn thiết tìm đường về Tổ quốc

Đua thời gian, đẩy phong trào, gắng sức

Trí quyết tâm thức gọi đồng bào

Cao Bằng ơi! Sớm xuân 41 xin trào

Bác đã về đây

Lịch sử  tụ hình tên người tên đất

Đất nước hồn thiêng điệp trùng ngút ngát

Người hôn lên nắm đất trắng hoa mơ

Trời biên cương hương rừng thơm đưa

Hơn ba mươi năm bôn ba xa cách

Đất nước đẹp lạ kì “mà Bác phải ra đi”…

Người Ưu tú nhất của giống nòi đã về kia

Người một niềm yêu dân thương nước

Đôi mắt rạng ngời tiên cảm

Đã thức dậy rồi “Đầu nguồn Cách mạng”

Núi Các Mác bóng tỏa mát trời mây

Suối Lê Nin bừng chảy về xuôi

Hang Pác Bó bồn chồn bàn chân bước

Cách mạng rực lửa hồng bài ca đoàn kết

Lay động rừng cây, rung chuyển lòng người

Bác Hồ ơi!

Những đoán định cao thiên như xuân đất trời

Thời cơ hóa phép màu Cách mạng

Độc lập, Tự do bên trời nghiêng sáng

80 năm Người về là biển rộng núi cao

Trái đất mai này dù sẽ khác xa nhau

Nhưng Việt Nam lẫn là tình thân thiện

Đất Cao Bằng, rừng hoa mơ nở trắng

Nở trắng vĩnh hằng Thời đại Bác yêu tin.

                                  N.Đ.P

NGUYỄN MINH

Đảng là mùa xuân

Rộn rã xuân, thao thức trăm miền

Non sông rực rỡ nắng kỷ nguyên

Đất nước lên chủ nghĩa xã hội

Giai cấp công – nông vững Búa Liềm

Tôi lại về bên Hà Nội hoa

Cờ đỏ tung bay sóng Hồng Hà

Trống hội Thăng Long toàn dân Việt

Chào vinh quang Đại hội Đảng ta!

Ôi, Đảng ta đó, Mác – Lênin

Vĩ đại tên Người – Hồ Chí Minh

Tự do – Độc lập ngời chân lý

Đấu tranh cho thế giới hòa bình

Trải lắm thác ghềnh, lắm gian nan

“Non sông nghìn thuở vững âu vàng”

Bốn phương đoàn kết vì sự nghiệp

Vươn xa hòa nhập, chẳng hòa tan

Những người con của Đảng tiên phong

Chiến đấu hy sinh chẳng sờn lòng

Trần Phú, Minh Khai, Ngô Gia Tự

Những Hoàng Văn Thụ, Lê Hồng Phong…

Đã làm ngọn lửa sáng trời đêm

Khởi nghĩa về tay Xô Viết chính quyền

Các anh làm nên mùa thu tháng Tám

Và lẫy lừng chiến thắng Điện Biên

Hồ Chí Minh cho ta niềm tin

Thời đại mới tự do bất diệt

Từ Cu Ba: “Tự do hay chết?”

Nguyện làm người Cộng sản trung kiên!

Trên đường thiên lý mạnh bước chân

Ước mơ xa đã trở về gần

Hạnh phúc, ấm no, nền Độc lập

Mừng sinh nhật Đảng – mãi là mùa xuân.

                                                N.M

PHAN CHÚC

Nhịp xuân

Hàng cây xòa biếc tán

Cờ bay dậy sắc thắm

Mây tươi xanh dệt thảm

Đường mịn màng trước sau

Nhịp xuân như chậm lại…

Cho ngày dài vui lâu

Bao lứa đôi sóng bước

Nô nức bên tháp – cầu

Việt Trì mùa lễ hội

Dường như đang khởi đầu?

Tháng Ba ngày Quốc giỗ

Ngỡ rộn ràng trước sau

Hoa xuân ngày vẫn thắm

Giục đêm điện rực mầu

Tựa thiên đường mặt đất

Lấp lánh triệu vì sao!

                          P.C

Bùi Văn Phẩm

Xuân về trên thành phố lễ hội

Tự hào thay có những ngày đẹp thế

Việt Trì vào xuân lộng lẫy cờ hoa

Công viên Văn Lang như choàng áo mới

Từ xa nhìn như cô gái kiêu sa

Tự hào thay có một ngày tôi đến

Thành phố tôi yêu, thành phố cội nguồn

Đường ra đường, phố xá rộng dài thêm

Hoa ngậm nắng đứng ven hồ chờ đợi

Tự hào thay có một ngày quay lại

Đường Hùng Vương rực rỡ sắc màu

Thành phố đẹp làm lòng người trẻ lại

Điệu hát Xoan như níu giữ khách mời

Tự hào thay có những ngày vui thế

Ý Đảng, lòng dân hợp nhẽ muôn người

Những định hướng với tầm nhìn thời đại

Như đóa hoa thơm lặng lẽ dâng đời.

                                  B.V.P

NGUYỄN QUỐC ĐẠC

Về lại vườn ươm

Lâu rồi… về lại vườn ươm

Bâng khuâng kẻ khuất, người còn, đứa xa…

Thấy cây chen kín quanh nhà

Mùa đất gọi, giống tràn ra đường đồi

Hom chàm mô bé thế thôi

Mà mai đo gió, đo trời đó ai

Luống bạch đàn lá mảnh mai

Búp hồng như má em ngày làm dâu

Người đang đảo luống, cấy bầu

Bàn tay lấm, chỉ câu chào… ừ thôi

Tôi dạo vườn, nhớ… chao ơi!

Dáng ai như dáng tôi ngồi khi xưa

Cái ngày duyên đất đẩy đưa

Học ươm giống, xuống lơ ngơ trước vườn

Để rồi ấm áo, no cơm

Tình tôi nặng với vườn ươm phố đồi…

                                  N.Q.Đ

GIANG CHÂU

Làm dâu làng đồi

Non xanh gợn sóng nương chè

Bậc thang ruộng dộc, ruộng khe sình lầy

Làm dâu trên mảnh đất này

Chẳng bao giờ có bàn tay trắng hồng

Quanh năm leo núi, lội đồng

Hai vai gánh gánh, gồng gồng nắng mưa…

Câu dân ca của ngày xưa

Phải lòng ánh mắt mà đưa nhau về

Hội Đền ai thả bùa mê?

Đang quê đất bãi, thành quê làng đồi

Làm dâu mấy chục năm rồi

Nuôi con, nuôi bố mẹ người đi xa

Vẫn còn ngày hội tháng Ba

Còn câu Xoan Ghẹo vắt qua làng đồi.

                                             G.C

NGUYỄN PHÚC NGHỊ

Thơ xuân viết ở chùa quê

Phải qua bao kiếp nạn

mới đến miền chân kinh?

xuống tóc rồi đời còn dị nghị

những là nhạt muối vơi cơm

áo nâu sòng giấu phần tuổi xuân

trai làng, hết đường nhòm ngó

nhan sắc mẹ cho có tội tình gì?

Là em – mà chẳng được gọi em

chức sắc nhà chùa

nghe xa vời vợi

thời gian cạn vào tiếng mõ

trái tim ai chẳng con người!

Mai mùng một rồi

đêm ba mươi

từng đôi bạn trẻ líu ríu cửa chùa

cầu lộc…

đâu biết người đang tay mõ, tay chuông

cũng ngang bằng tuổi họ

Mưa bay lất phất

không đủ ướt sân chùa

lá đề rơi tựa thiên nhiên bóc lịch

mai lập xuân rồi!…

                             N.P.N

NGỌC KHUÊ

Tìm

Người ta

tìm bạc tìm vàng

Anh về tìm lại

“Lỡ làng ngày xưa”

Tìm trong vệt nắng sợi mưa

Nhớ miền quá vãng… như vừa đây thôi…

Thu sang

ngâu trắng đất trời

Con tim thắp lửa

gọi đời tìm nhau

Tình yêu ngày ấy bắc cầu

Ngỡ loan bên phượng, tưởng trầu bên cau

Ngờ đâu…

nước chảy qua cầu

Sang sông con sáo, còn đâu trăng thề

Thương người đứng ngóng bờ đê

Nhớ vành nón trắng đi về hội Xuân…

Anh về

tìm lại dấu chân

Cùng mẹ đi chợ phiên gần phiên xa

Bánh đa, bánh đúc làm quà

Húng đồng, măng nứa… đậm đà ai quên

Nhớ thời

chiến dịch Điện Biên

Cha về sốt rét liên miên mấy lần

Bao nhiêu kỷ niệm người thân

Làng Dòng quê mẹ ái ân một đời…

Xuân này tuổi độ tám mươi

Anh về tìm lại những lời yêu thương…!

                                        N.K

Phạm Việt Đức

Một ngày lộc nõn

Một ngày lộc nõn mà em

Người đông, phố bụi đua chen làm gì

Một miền hoa cỏ mình đi

Dang tay đón cả những khi vui buồn

Vẫn là nắng cháy, mưa tuôn

Kệ người ngồi gỡ ngọn nguồn xa xôi

Bàn tay nắm chặt tay rồi

Đường xa liệu có ngày thôi đậm đà

Lo toan vây bọc quanh ta

Về đây để thấy như là trẻ thơ

Chân trần chạm phải non tơ

Ngỡ ngàng như thể bây giờ biết đi!

Xin em đừng nói điều gì

Cứ im lặng thế như khi bất ngờ

Một miền lộc nõn đang mơ

Như mình một buổi sững sờ non xanh!

                                  P.V.Đ

Nguyễn Thế Yên

     Ấm áp bản Chuôi

Rừng Thanh Sơn mù sương

cái rét thấu gan không nề chân bước

bản nhỏ đấy mà mãi đi chưa tới

nơi sườn non lác đác nhà sàn

Con suối nhỏ nhẹ vòng quay cọn nước

đưa nước về cần mẫn tưới ruộng xa

tiếng lốc cốc mé đồi trâu gặm cỏ

trẻ nô đùa khúc khích phía đầu thôn

Bản hôm nay rộn ràng bao sơn nữ

váy áo mỏng manh gió lạnh thêm ngời

tay đánh chiêng du dương nhịp bước

như hoa rừng hương tỏa ngân nga…

Trong nhà sàn quanh bếp lửa bừng lên

chủ, khách bên nhau như lâu ngày gặp lại

du lịch cộng đồng tiềm năng thức dậy

văn hóa người Mường đầy ắp không gian

Tiếng hát nồng nàn trầm bổng cất lên

chén rượu ngô ngọt lừ vòng tay ấm

đường lên bản quanh co nghiêng ngả vẫy

âm cồng chiêng giục giã khách xa gần.

                                            N.T.Y

LÊ ANH PHONG

        Ngẫm về thơ Việt

Mười thế kỷ để lại tờ giấy trắng (*)

Ông cha ta đã nghĩ gì? Viết gì?

900 năm chữ Nôm và chữ Hán (**)

Đọng lại vần Lục bát lẫn Đường thi

Hơn trăm năm thơ lưu bằng chữ Việt

Già nửa phần lưng ngựa đề thơ

Âm vang mãi lời thơ trên báng súng

Sinh – tử chiến chinh thơ đâu dám mơ hồ.

Buổi đất nước qua thời binh lửa

Mặt đất, bầu trời “đua nở trăm hoa”

Câu thơ cũng quẫy mình quậy trở

“Hậu hiện đại”, “cách tân”… bao rối rắm, mịt mờ…

Mười thế kỷ lưu danh thơ Việt

Khảng khái câu thơ lưng ngựa vang xa

Nay thơ viết computer, phòng lạnh

Có lạnh tanh, vô cảm, nhạt nhòa?

Thôi chinh chiến, phải đâu thôi mặt trận?

Chính – tà là trận địa lòng ta

Chân – thiện – mỹ, lương tri thời đại

Mãi sắt son chót vót ngọn cờ

Hồn ám ảnh câu thơ lưng ngựa

Truy phong vào tận đáy tim ta

Dồn chữ nghĩa va vào tim, máu ứa

Cho cuộc đời bung nẩy thi ca!

                                  L.A.P

(*) Kể từ đầu Công Nguyên, VN trải qua 10 thế kỷ không có chữ viết. Văn chương, in ấn 10 thế kỉ này chỉ để lại con số 0.

(**) Hơn 900 năm trong thời kì Bắc thuộc, văn tự Việt Nam chỉ ghi bằng chữ Hán và chữ Nôm.

Hà Thành

           Chút heo may

(Tặng nhà văn Lê Hồng Nguyên)

Chiều Hồ Gươm khẽ so người vớt nắng

chút heo may – ‘’Thương hiệu‘’ của mùa đông

Ôi con sóng của ngàn năm. Con sóng…

Huyền thoại xứ Tràng An quyện hoa sữa thơm nồng

Gạn lọc mới trong những điều rất cũ

thấy tuổi hai mươi nao nức mạn thuyền

Hoài bão, ước mơ… khi ngõ đời tở mở

đến tận hôm nay vẫn cứ Hồng Nguyên

Giữa chiều đông mà thấy lòng ấm áp

nhành heo may cựa quậy khúc giao mùa

Cái nhún vai không làm nên thương hiệu

chỉ bồng bềnh, lãng đãng vút thành thơ…

                                         H.T

NGUYỄN HẢI YẾN

Trầm mặc

Biết anh thích màu đen

Em liền mang váy trắng

Biết anh thích màu nắng

Em liền làm mưa dông

Không phải là mùa đông

Mà lòng anh băng giá

Không phải là sỏi đá

Mà lòng anh nát tan

Biết ngày mới đã sang

Sao nỗi buồn không dứt

Không dao nào cắt đứt

Những rối vò trong tim

Nói gì giữa lặng im

Trong màu đêm đen đặc

Cả núi cao trầm mặc

Chìm vào đêm thinh không…

                        N.H.Y

Nguyễn Xuân Ngọc

        Xuân đất Tổ!

Anh muốn mời em về

Thăm quê hương miền trung du đất Tổ

Nơi chim Hạc dừng bay tìm bến đỗ

Nơi mạch nguồn truyền thuyết, ca dao…

Những nương chè không quen đứng dốc cao

Nghe Đảng gọi đã trở thành “điểm đến”

Tập nập Lô, Thao dưới thuyền trên bến

Khúc ca vang còn vọng suốt đêm ngày!

Đồng Lạng, Phú Hà như thiếu nữ ngủ say

Nay thức dậy đón bao người bạn mới

Những chuyến hàng nối nhau sau khát khao mong đợi

Kinh tế thị trường giải phóng những tiềm năng!

Thành phố Việt Trì như đêm hội hoa đăng

Kinh đô xưa sáng trong lòng đất Tổ

Nghe tiếng lòng xôn xao bao nhịp vỗ

Ta thức cùng câu Xoan, Ghẹo mùa xuân!

Đã qua rồi những năm tháng gian truân

Sức sống mới nở hoa từ Nghị quyết

Đảng đã cho ta một niềm tin bất diệt

Đất cội nguồn vui nhịp bước vào xuân!

                                   N.X.N

TRẦN ANH NHÌ

Phố lạnh cao nguyên

Có  một ngày phố núi

Mây bò trên ngọn thông

Nắng hé mở nụ hồng

Ríu ran chim về tổ

Có một ngày phố núi

Bước chân in ven hồ

Lang thang tìm kỷ niệm

Đã đi vào xa xưa

Phố núi sương mỏng tang

Quàng vai người viễn xứ

Giăng lên từng biệt thự

Lạnh thấm đầy làn môi!

                        T.A.N

Nguyễn Tiến Tân

Vườn xuân

Đứng trước vườn xuân buổi sớm mai

Ngắm rau xanh mướt nắng đan cài

Su hào, cải ngọt vàng hoa đỗ…

Gió khẽ đung đưa gọi nắng về

Yêu lắm bức tranh mình tự vẽ

Bốn mùa tươi sắc dậy màu xanh

Lắng đọng tình người say tình đất

Thơm vị hương nồng đón nắng xuân.

                                  N.T.T

HỒNG ĐÀ

Học trường Cảnh sát

Nhận giấy báo vào trường Cảnh sát

Lòng ước mơ khao khát từ lâu

Ngước nhìn sao lấp lánh trên đầu

Đôi vai áo thắm màu non nước

Tiếp bước cha ông lớp người đi trước

Gìn giữ hòa bình Tổ quốc yêu thương

Vinh quang thay học dưới mái trường

Lời Bác dạy thiêng liêng ghi nhớ

Là cảnh sát luyện rèn gian khổ

Tâm hồn phải sáng, kỷ luật phải cao

Biết tôn sư, quý trọng đồng bào

Trước kẻ thù không hề nao núng

Không được phép nếu ai sao nhãng

Chiếm chỗ ngồi người khác, nên thôi

Nhớ giữ cho tư tưởng sáng ngời

Sống ích đời, lợi dân, vì nước

Bên sông Nhuệ đồng xanh bát ngát

Gió đưa hương ngào ngạt tinh khôi

Tự hào lắm đất nước của tôi

Giữ biển trời – người chiến sĩ công an.

                                      H.Đ

Bài Viết Tương Tự

Phú Thọ tổ chức Cuộc thi sáng tác Biểu trưng (logo) chính thức của tỉnh
Trong Tỉnh

Phú Thọ tổ chức Cuộc thi sáng tác Biểu trưng (logo) chính thức của tỉnh

Thực hiện chủ trương sắp xếp đơn vị hành chính cấp tỉnh, từ ngày 01/7/2025, ba tỉnh Phú Thọ, Vĩnh...

Giữ gìn bản sắc “Cội nguồn” trong dòng chảy hội nhập
Slider

Giữ gìn bản sắc “Cội nguồn” trong dòng chảy hội nhập

          Trong hành trình phát triển của mỗi dân tộc, cội nguồn luôn giữ một vị...

Chương trình tổ chức các hoạt động Giỗ Tổ Hùng Vương – Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa Du lịch Đất Tổ năm 2026
Infographic

Chương trình tổ chức các hoạt động Giỗ Tổ Hùng Vương – Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa Du lịch Đất Tổ năm 2026

Chương trình tổ chức Giỗ Tổ Hùng Vương và Tuần Văn hóa, Du lịch Đất Tổ năm Bính Ngọ 2026    ...

Tọa đàm “Nâng cao chất lượng sáng tác mỹ thuật trong kỷ nguyên mới”

Tọa đàm “Nâng cao chất lượng sáng tác mỹ thuật trong kỷ nguyên mới”

Mùa đông và những góc nhìn của hoạ sĩ

Mùa đông và những góc nhìn của hoạ sĩ

Next Post
Chùm thơ hướng tới đại hội Đảng các cấp!

Chùm thơ nhiều tác giả 1 (t3/2021)

Chùm thơ hướng tới đại hội Đảng các cấp!

Chùm thơ nhiều tác giả 2 (t3/2021)

Chùm thơ hướng tới đại hội Đảng các cấp!

Đi qua màu xanh

Logo Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh Phú Thọ

VNDT - Mỗi một chi tiết là một Nghệ Thuật

Thông Tin Liên Hệ


  • Địa chỉ: Số 160 - Đường Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - Thành Phố Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
  • Điện thoại: 0210.3847.337
  • Email: vanhocnghethuatphutho@gmail.com
  • Giấy phép xuất bản số: 17/GP-TTĐT ngày 07/11/2014 – Sở Thông tin và Truyền thông Phú Thọ
  • Chịu trách nhiệm chính: Cao Hồng Phương - Chủ tịch Hội Liên Hiệp VHNT Phú Thọ

Liên Hệ Quảng Cáo


  • Liên Hệ Quảng Cáo: Thông tin liên hệ gửi đến Email Hội Liên Hiệp VHNT Phú Thọ

Vị Trí Nghệ Thuật

© 2003 VNDT - Bản Quyền thuộc về Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh Phú Thọ.

No Result
View All Result
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Tác giả
    • Mỹ thuật
    • Thơ
    • Văn Học
    • Nhiếp ảnh
    • Âm nhạc
    • Múa
    • Sân khấu
    • Nghiên cứu Phê bình
    • VHNT các Dân tộc thiểu số
  • Thông báo
  • Tạp Chí Văn Nghệ Đất Tổ

© 2023 VHNTDT - Website thuộc quyền sở hữu của VHNTDT.