ĐƯỜNG MANG TÊN BÁC
Có con đường Nguyễn Tất Thành
Xe qua động bóng cây xanh trưa hè
Dòng đời hối hả đi về
Việt Trì với những bộn bề lo toan
Sát kề công viên Văn Lang
Trung tâm thành phố nắng tràn đó đây
Con đường giữa những hàng cây
Hồn Người trong sắc cờ bay rợp trời
Lo cho dân cả cuộc đời
Con đường Bác vạch, những lời Bác răn
Cho dù muôn vạn khó khăn
Tên Người nhắc nhở ngàn lần vượt qua…
Con đường sớm tối đi qua
Mà bao ý nghĩa sâu xa ân tình .
ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH TRÊN BIỂN
Không dấu vết con đường
Trên mênh mông biển cả
Những con đường khác lạ
Hằn trong trái tim ta
Con đường mang tên Bác
(Người thủy thủ đầu tiên)
Những chuyến tầu chở nặng
Tình thương yêu hai miền
Dọc bờ biển miền Trung
Một Vũng Rô, Quảng Ngãi
Tàu đi ,tàu chở lại
Đối mặt với hiểm nguy
Truy điệu rồi ra đi
Bằng khát khao dâng hiến
Tàu không số trên biển
Mặc bom đạn quân thù
Là lính của cụ Hồ
Nở nụ cười chiến thắng
Với chiến công thầm lặng
Vạch sáng một con đường .
NGƯỜI LÀ HỒ CHÍ MINH
Thời gian cũng không thể
Làm ta nguôi đi nỗi nhớ về Người
Dù đã hơn năm mươi năm
Sự mất mát không gì bù đắp
Di chúc của Người là ánh sáng soi đường
Cho mỗi bước đi dân tộc
Lời nói của Người
Đã thấm vào lòng bao nhiêu thế hệ
Ta hiểu vì sao Người dặn rằng:
“Khi đất nước thống nhất
Phải đoàn kết trong Đảng
Phải chăm lo đời sống nhân dân”
Người dặn rằng: ‘Muốn tổ quốc giàu mạnh
Phải cần kiệm liêm chính
Phải chí công vô tư”
Ôi lời người ân cần,sâu nặng
Đất nước như cây đại thụ gốc rễ vững bền
Đang vươn lên ngang tầm thời đại
Lời dạy của Người niềm tin trong ta mãi mãi
Bởi Người là Hồ Chí Minh !








