CHÚ VÀO HẦM TRƯỚC ĐI
Những năm tháng chiến tranh
Hà Nội đỏ trời bom Mỹ
Mỗi góc phố, hàng cây đều trở thành chiến lũy
Mỗi người dân là chiến sỹ kiên trung
Giữa nhịp sống thanh bình, còi báo động vang lên
Anh chiến sỹ mời Bác Hồ vào hầm trú ẩn
Người mỉm cười: chú còn trẻ lắm
Vào hầm trước đi, Bác già rồi, bom Mỹ chẳng đụng đâu
Mọi người vào rồi, Bác mới vào sau
Như yêu thương chở che đàn con nhỏ
Anh chiến sỹ lặng thầm trong đó
Rưng rưng thương Bác đến vô cùng!
BÁT CHÈ XẺ ĐÔI
Sau chuyến đưa công văn
Anh cần vụ trở về lán Bác Hồ
Ân cần như thể người cha
Bác xẻ đôi bát chè đưa cho người chiến sỹ
Anh sững sờ: Thưa Bác, cháu không thể
Xin Người ăn để lo cho nước, cho dân
Bác mỉm cười: Bác cháu mình cùng ăn
Để chúng ta cùng hoàn thành nhiệm vụ
Anh rưng rưng, mắt như ngấn lệ
Vâng lời, hai Bác cháu cùng ăn
Khi ra ngoài, đồng đội trách anh
Có một bát chè, sao không để Bác ăn lấy sức
Anh bối rối, lặng yên một lúc
Rồi phân bua: không ăn sợ Bác buồn.
LỜI HỨA CỦA BÁC HỒ
Rừng Pác Pó ngày chiến khu cách mạng
Bác Hồ đi công tác, cuối năm
Bà con tìm gặp quây quần
Để chia tay Bác, hẹn lần gặp sau
Một cháu gái hồi lâu gọi Bác
Nhờ Người mua vòng bạc cho mình
Thiết tha, giọng Bác ân tình
Hứa về sẽ tặng cháu mình vòng tay
Mải việc nước đó đây, xuôi ngược
Hai năm rồi, Bác mới về đây
Bàn tay nắm chặt bàn tay
Bà con mừng Bác một ngày gặp nhau
Bỗng Người hỏi: ở đâu, cháu gái
Lại gần đây để Bác tặng quà
Rưng rưng, cô bé lệ nhoà
Nhận từ tay Bác món quà vòng tay.








