Chủ Nhật, 15 - 03 - 2026
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Tác giả
    • Mỹ thuật
    • Thơ
    • Văn Học
    • Nhiếp ảnh
    • Âm nhạc
    • Múa
    • Sân khấu
    • Nghiên cứu Phê bình
    • VHNT các Dân tộc thiểu số
  • Thông báo
  • Tạp Chí Văn Nghệ Đất Tổ
No Result
View All Result
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Tác giả
    • Mỹ thuật
    • Thơ
    • Văn Học
    • Nhiếp ảnh
    • Âm nhạc
    • Múa
    • Sân khấu
    • Nghiên cứu Phê bình
    • VHNT các Dân tộc thiểu số
  • Thông báo
  • Tạp Chí Văn Nghệ Đất Tổ
No Result
View All Result
Hội Văn Học Nghệ Thuật
No Result
View All Result

Trang Chủ » Dưới trời hư ảo

Dưới trời hư ảo

VIÊN NGUYỆT ÁI

Thứ Bảy, 22 - 02 - 2025
in Slider, Tin Tiêu Điểm, Văn
A A
5
VIEWS
Chia sẻ FacebookChia sẻ Twitter

Trời đầu xuân vốn dĩ vắt ra nhựa sống, ngay cả ở nơi tăm tối nhất cũng sẽ được tưới tắm lên những tia hi vọng, lòng người trở nên mềm mại hơn sau bộn bề thường nhật. Thế mà Khang có cảm tưởng mọi thứ xám xịt, cảnh quan u buồn tựa như gương mặt tái nhợt của người thiếu nữ trải qua trận ốm dai dẳng, mất đi hoàn toàn sức sống.

Anh thất thần bước ra khỏi khu nghĩa trang An Viên thanh tĩnh, thoáng đãng. Không để ý rằng nơi đây được cải tạo sinh thái đẹp đẽ: Cỏ cây mướt xanh, hoa thắm sắc màu đua nhau nở rộ chở che những linh hồn hư ảo, hẳn rằng là nơi yên nghỉ lý tưởng cho người đã khuất… Sau lưng Khang, từng ngôi mộ sạch bóng đang nằm thanh thản dưới nắng xuân êm như mộng cảnh.

Nặng nề đi được một đoạn ngắn, bất giác Khang ngẩng đầu, đáy mắt trống rỗng. Ánh sáng chan hòa, từng cụm mây mỏng manh du đãng giữa tầng không kia chẳng khiến anh ấm áp. Mặc cho đàn én nhỏ nối nhau bay qua nền trời nhàn nhạt màu thiên thanh, chúng bé xíu và xa xôi, chẳng biết có xoắn xuýt gọi bầy hay không, Khang chỉ thấy tất thảy chúng đều câm lặng. Câm lặng như chính cõi lòng anh. Lảo đảo, chực ngã.

– Này… Cậu không sao chứ?

Khang như cái bóng vô định. Có người vừa khéo đi qua, kịp giữ anh lại. Bàn tay người đàn ông trung niên chắc nịch chống đỡ trọng lượng cơ thể Khang khi anh muốn khuỵu xuống. Bên cạnh ông, mấy thân nhân đang xách túi đồ lễ, hương nhang. Họ có vẻ khó hiểu, nhíu mày nhìn thanh niên tầm ba mấy tuổi trước mặt. Trông anh như người mắc bệnh trạng gì đó, âm u, mơ màng.

– Có phải… trúng gió không? – Cô gái trẻ hơi lo lắng hỏi người đàn ông trung niên đang đỡ Khang.

Khang thoáng hoàn hồn, khẽ lắc đầu, rồi lại gật đầu thốt ra hai tiếng “cảm ơn”, tiếp tục bước.

Mấy người nọ không lo chuyện bao đồng nữa, nhanh chóng rảo bước đi sâu vào trong. Trên những đóa hoa, ong bướm tề tựu thụ phấn, hút mật. Lảnh lót tiếng chim hồn nhiên, chúng nhảy nhót qua từng chạc cây xanh, xua bớt đi vẻ quạnh hiu của nghĩa trang. Nơi đó, bình thường hiếm người qua lại. Song, sau dịch bệnh Covid-19, hai năm nay hễ cận tết thì dường như mỗi ngày sẽ có lác đác người đến thăm mộ, viếng thân nhân đã qua đời. Khang đi bộ ra đường lớn, lẻ loi giữa dòng người ngược xuôi và tạp âm đô thị.

– Cục cưng hiếu động quá! Anh xem… con lại đạp em.

Người đàn ông tự nhiên đưa tay xoa xoa lên bụng vợ, yêu chiều dỗ: – Ngoan nào! Đừng làm mẹ con đau…

Chợt, Khang sững bước. Cồn cào. Trống ngực rung lên mất kiểm soát. Ngọn gió mong manh, lất phất thổi bay bay mái tóc mềm mại của người phụ nữ. Cô hơi nghiêng nghiêng đầu, dịu dàng nhìn xuống bụng. Đứa trẻ bên cạnh cười khanh khách. Khang bế con gái lên, để nó rướn qua mó máy bụng mẹ. Bé gái ngây thơ ôm thỏ bông trắng tinh, cũng chăm chú cảm nhận em bé “bơi lội”. Vợ chồng họ nói gì đó. Nụ cười tủm tỉm. Khang đứng sánh vai cô, trầm tĩnh mà hiền hòa vừa bế con, vừa cầm cành đào tết. Một tay của người phụ nữ đặt trên bụng hơi nhô cao, khẽ mơn trớn sinh linh bé bỏng đang tung tẩy trong đó.

– Dung…

Khang vội vã bước đến. Gương mặt anh bỗng như sáng rỡ. Sung sướng quá đỗi. Vợ con của anh đấy! Họ đang ở trước mắt. Mùa xuân bừng lên.

– Dung… Con gái…

Chiếc váy bầu đuôi cá màu vàng nhạt của Dung thấp thoáng lay động, lại bỗng loang ra, loang ra. Mái tóc đen nhánh ngang lưng của cô cũng như hóa thành mực… Ai lỡ tay làm đổ, mực tràn lan khắp không gian, che lấp người đàn ông đang cầm cành đào và đứa trẻ trên tay anh, cũng phủ kín tầm mắt Khang khi anh đang từ phía đối diện gấp gáp tiến đến, vốn chưa kịp dừng bước. Anh lọt trong thăm thẳm bóng tối của mái tóc, lại được chút sắc vàng yếu ớt của chiếc váy bầu kia miễn cưỡng pha trộn vào màu mực, tạo thành sắc thái kỳ dị, trống rỗng.

Không thấy gia đình nhỏ của anh đâu nữa.

Tim nhói lên một cái. Trước mắt mờ mịt. Tạp âm xung quanh trôi dạt, rồi lại xô vào nhau, loạn. Anh nghe có tiếng ai đó gọi “Khang”, nức nở, thê thiết, song lại khiến anh cười, mặt ướt đẫm. Một người đàn ông vốn rắn rỏi mà thoáng chốc liêu xiêu, bỗng bưng mặt, co mình run rẩy, cổ họng có thứ âm thanh bị siết chặt không thể bật ra khỏi miệng. Dòng nước chảy qua kẽ tay, lăn xuống từng giọt, tí tách trên mặt đất.

…

Chẳng biết bằng cách nào mà Khang an toàn về được tới nhà trong trạng thái không ổn định. Mở cửa, bên trong vắng lặng, không một tiếng động. Căn nhà cấp 3 hai tầng, cô đơn. Nếu là trước kia, chắc chắn trong nhà lúc này đã ngập tràn hương vị năm mới: đào quất, bánh trái, vợ chồng hí hoáy bài trí không gian đón xuân, con cái náo nhiệt nghịch ngợm.

Khang chầm chậm bước vào, mệt mỏi, đi qua chiếc ghế salon gỗ đỏ. Đến phòng ngủ, ngả mình lên giường, lặng lẽ vắt cánh tay ngang mắt. Không nhúc nhích…

 Chuông điện thoại đổ một lượt, tự ngắt. Lại đổ. Bất đắc dĩ, Khang quờ tay vào túi quần lấy di động. Màn hình hiển thị một dãy số lạ. Anh mờ mịt “a lô”.

Bên kia tưởng chừng không có tín hiệu, thinh thinh trầm mặc rồi mới truyền đến động tĩnh, nhẹ bẫng.

– Bố của Mi Mi. Em đây…

Khang chậm chạp ý thức.

Giọng đối phương bồng bềnh từ nơi hư vô, mỏng tang như sắp tan biến.

– Em đây…

Vậy mà tựa sét bổ ngang tai. Khang choàng bật dậy, đầu óc cuồng quay. “A…”. Anh toan nói. Song, cổ họng thoáng chốc khàn đặc. Tiếng gọi nặng trĩu kẹt tại thanh quản. Lại nghe thấy đầu bên kia có tiếng trẻ bi bô và tiếng thút thít của Mi Mi.

– Bố ơi… Bố khỏe không? Bố nhớ Mi Mi không? Mi Mi nhớ bố lắm á!

– …

– Bố ơiii…

– Nhớ! – Khang không thở nổi. Ôm ngực, âm thanh không cách nào trọn vẹn. Thì ra hạnh phúc cũng khiến người ta đau đớn đến thế. Bỗng chốc im lặng đáng sợ. Giọng anh run rẩy không thành tiếng: – Mi… Mi Mi… Nhớ! Bố nhớ…

Khóc. Anh khóc như đứa trẻ sợ hãi khi lạc mất thân nhân giữa cõi đời nghiệt ngã.

– Anh Khang! Mẹ con em khỏe lắm.           – Dung dịu dàng thủ thỉ: – Đừng lo nghĩ… anh nhé! An tâm sống thật tốt cho mẹ con em an lòng nha anh…

– Sao… sao anh có thể… – Như ý thức được điều gì đó, Khang hối hả bật dậy, như kẻ ngớ ngẩn tìm kiếm khắp các ngóc ngách trong ngôi nhà vắng lặng, điện thoại trên tay vẫn áp chặt vào tai không hề buông lỏng: – Em ở đâu? Ở đâu vậy Dung!?

Lặng thinh.

Khang mấp máy đôi môi khô ráp. Âm thanh lạc đi.

– Về với anh…

*

Dung và Khang kết hôn từ năm 2013. Họ đến với nhau không được thuận lợi như nhiều cặp yêu nhau khác. Vượt qua sự phản đối của bố mẹ Dung, họ kiên trì tình cảm. May thay, sự nỗ lực và sống có trách nhiệm của Khang đã khiến đấng sinh thành của Dung nhượng bộ, chấp nhận anh là con rể.

 Từ khi mới bước vào đời, Khang đã lăn lộn mưu sinh với đủ điều cơ cực. Bị bỏ rơi khi còn đỏ hỏn, Khang được một người phụ nữ câm điếc nhặt về nuôi nấng từ cuối thập niên 80. Mẹ nuôi của anh tên Mây, nhưng người ta luôn gọi bà là “Câm”, riết rồi từ già tới trẻ ở làng trên xóm dưới đều gọi như vậy. Bà không lấy chồng, chỉ lủi thủi một mình nơi làng quê nghèo nặng hủ tục và sự kỳ thị với người bị khiếm khuyết. Tủi cực mà sống, nhưng bà lại dành cho anh thứ tình thương không thua kém bất cứ người mẹ vĩ đại nào. Đói rách nương tựa nhau, thậm chí bà còn nỗ lực lao động, xoay xở kinh tế để cho Khang được đi học.

Ở với người mẹ không thể giao tiếp bằng ngôn ngữ âm thanh nên Khang chậm nói, gần ba tuổi mới bập bẹ những từ đầu tiên, được cái sáng dạ. Từ nhỏ, anh đã hứng chịu nhiều sự bất công của thiên hạ, nghe họ khơi khơi dè bỉu hai mẹ con, nhưng chính bởi thế mà một chút tình nghĩa, một chút hơi ấm ai đó trao cho anh cũng trở thành ơn huệ to lớn. “Nhận ơn một giọt, báo ơn một dòng”. Bà Cói hàng xóm đối xử tốt với mẹ con anh: anh ngày ngày giúp bà cắt dọc mùng dưới ao, vì bà mắc chứng thấp khớp, kiêng bùn. Cô Thơm thi thoảng cho anh gói kẹo lạc, cái kẹo dồi: anh hăm hở hộ cô kéo nước, bổ củi. Cụ Lãng không xua đuổi khi anh lấp ló xem nhà cụ mổ lợn tết, còn biếu mẹ con anh cân thịt, dạy anh làm bánh chưng, bánh tẻ: anh quanh năm vui vẻ làm chân sai vặt cho cụ. Dù những con người tốt bụng đó không buộc anh phải làm như vậy.

Khang lớn dần lên trong thiếu thốn, thậm chí là vùng vẫy giữa miệng đời không thiện chí, nhưng có tự trọng và biết tránh làm điều thất đức. Anh muốn vững vàng, sống tử tế, trở thành chỗ dựa cho mẹ. Nếu đã không chọn được hoàn cảnh để sinh ra, thì cố gắng chọn cách cứng cỏi mà sống. Nghịch cảnh có thể trở thành bức tường cản bước anh, nhưng nó không thể ngăn anh phá vỡ nó để tiến về phía trước. Khang cho là như thế, càng chẳng dám rẻ rúng mình. Chỉ duy nhất một lần (năm Khang mười lăm tuổi), anh phạm lỗi đáng xấu hổ.

Trước ngày 23 tháng Chạp năm 2003, Khang khấp khởi chờ đêm tối, đẩy xe bò dừng lại bên hàng rào nhà ông Vận ở xóm bên, lẻn chui vào vườn hoa đào của nhà ông, chặt trộm sáu cành. Sợ hãi, toàn thân Khang như toát mồ hôi giữa tiết trời đầu xuân còn vương hơi lạnh. Nhưng dù thế, Khang vẫn hành động. Rồi, hấp tấp chở “của ăn trộm” đến một địa điểm bí mật. Sau đó, Khang về nhà, rón rén bước vào căn buồng tuềnh toàng, kiểm tra tình trạng của mẹ.

Dưới ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ, người phụ nữ gầy gò đến nỗi da thịt đều khô quắt bọc lấy khung xương nằm im, khò khè thở. Khang cẩn thận đặt tay lên trán mẹ, hình như đã bớt nóng rẫy? Bà không tỉnh, nhưng Khang yên tâm, biết là mẹ ngủ sâu giấc. Khang ra nhà ngoài, đặt lưng lên chiếc giường một của mình được kê ở góc tường vôi bong tróc, nhưng không thể ngủ, thao láo mắt ngóng thời gian trôi, mãi mới thiêm thiếp.

Gần năm giờ sáng tinh mơ, Khang giật mình, không dám ngủ tiếp, đành lò dò xuống giường. Ngó qua mẹ một chút, rồi ra khỏi nhà. Cậu dự định chở những cành đào đến chợ huyện bán. Khang có mong muốn mãnh liệt sẽ dùng số tiền bán đào để mua cho mẹ một bộ quần áo thật xịn mặc tết, rồi đưa mẹ đi tiệm ảnh chụp hình kỷ niệm. Từ khi Khang có nhận thức, chưa bao giờ cậu thấy mẹ được mặc đẹp, cũng chẳng có tấm ảnh nào trong nhà. Nhìn bà ngày một ốm yếu vì căn bệnh ho lao, cậu chỉ mong mình lớn thật mau, kiếm được tiền chăm lo cho mẹ. Ngặt nỗi, đào chưa kịp bán hết thì trưa hôm đó Khang đã bị mấy kẻ chuyên nịnh hót ông Vận tìm được, đánh đập hăng hái rồi trói Khang giải về nhà ông. Ở xóm, thậm chí khắp thị xã ít ai không nghe danh “ông chủ Vận”. Ông phất lên nhờ mô hình trồng đào, quất, nông sản và chăn nuôi gia cầm. Vợ con đề huề.

…

Khang bầm dập, bị phạt quỳ gối ở sân nhà ông, hổ thẹn cúi đầu.

– Mới nứt mắt đã trộm cắp. Cậu dùng tiền làm gì? – Ông Vận thẳng tắp lưng, đứng trước mặt đứa trẻ, nhìn chằm chằm vào vết bầm trên gò má nó. Nghiêm giọng: – Nói! Dùng tiền chơi game? Hay để…

– Cháu… – Khang khó nhọc toan mở miệng, lại bị giọng nói gấp gáp của con gái ông Vận cắt đứt.

– Bố! – Dung kinh sợ hô: – Đừng làm bạn ấy sợ. Con biết bạn ấy. – Cô vừa cùng mẹ đi chợ về, trông thấy Khang, hối hả chạy đến khuyên bố: – Bạn ấy là con của cô Câm làng bên. Chỉ là mấy cành đào thôi mà bố ơi! Sao… sao lại… trói và đánh bạn ấy như vậy? – Từ đầu xóm, Dung đã nghe người ta bàn tán chuyện Khang chặt trộm đào nhà cô, bị bắt.

Khang xấu hổ không dám ngẩng đầu dậy. Dung học cùng lớp với cậu. Ở trường, là cô gái nổi bật tốp mười, tính tình hiền lành, hay giúp đỡ bạn học. Khang cũng từng được Dung kèm bài tập. Song, mặc cảm về hoàn cảnh của mình, Khang luôn dè dặt giao tiếp với thầy cô, các bạn. Ngay cả khi Dung chủ động giúp đỡ, cậu cũng không trò chuyện nhiều.

– Đây không phải việc của đứa trẻ như con xen vào. Bố không tính toán với cậu ta về giá trị của cành đào, nhưng thằng bé này mắc lỗi thì cần được giáo dục. Nó còn lì lợm không chịu mở miệng. Bố sẽ đưa nó đến…

– Cháu… – Khang hoảng hốt ngẩng đầu dậy. Sợ thật sự! Sợ bị đưa đi cải tạo. Sợ mẹ biết sẽ đau đớn. Cậu nói năng lộn xộn: – Mẹ cháu đang ốm… Không có áo mới. Xin bác tha cho cháu! Cháu biết sai rồi. Không bao giờ dám ăn trộm nữa… – Khang lấy hết dũng khí nhận lỗi, đối diện tầm mắt ông Vận. Mặt mũi cậu đỏ bừng, nước mắt không cầm được chảy lã chã.

Ông Vận thở dài. Lúc này mới dịu giọng:

– Đói cho sạch, rách cho thơm. Cháu hãy nhớ lấy! Cái gì của người thì đừng động vào. Hành vi xấu sẽ khiến cháu mất nhiều hơn được.

Khang quên cả gật đầu, quên cả vâng dạ. Cậu chưa bao giờ được nghe ai dạy dỗ như vậy. Xa lạ… nhưng rất thật!

…

Khang được thả về. Ông Vận biết tình huống của mẹ con Khang, chủ động hỗ trợ họ có cái tết tử tế. Sau rằm tháng Giêng, bệnh tình bà Câm nguy kịch, không qua khỏi. Tuổi mười lăm, Khang mồ côi, phải bỏ học để tự mưu sinh. Dung kể với bố mẹ. Ông Vận thương tình nhưng không thể rộng rãi cưu mang, chỉ nhón tay làm phúc, để cậu gia nhập đội ngũ làm thuê cho ông dù cậu chưa đủ tuổi thành niên. Ông không tuyển thì Khang cũng phải tìm cách bươn chải kiếm sống, có khi còn bị đối tượng xấu đánh đập, bóc lột lao động. Chẳng biết thì thôi, biết rồi ông làm ngơ sao đành?

Làm việc cho ông gần sáu năm, Khang xốc vác hơn người, cũng thật thà, cầu tiến. Ông có thiện cảm. Chỉ là… dẫu thế nào cũng không ngờ con gái ông lại nảy nở duyên phận với “kẻ làm thuê” ấy. Ông khó chấp nhận. Nào chỉ riêng ông, vợ của ông thậm chí còn ép buộc Dung lựa chọn giữa bố mẹ và Khang, dọa từ mặt con gái. Về phần Khang, ban đầu anh chỉ dám coi Dung là đóa hoa không thể với tới, tự nhủ mình biết thân biết phận mà tránh xa. Khang kìm chặt tâm tư dành cho Dung, cảm thấy không xứng với người thiếu nữ đẹp và dịu hiền như mùa xuân ấy. Nào hay Dung đã ưng anh. Chớ hỏi vì sao họ yêu nhau? Chẳng điều gì giải thích được cảm xúc tự nhiên của đôi lứa.

Bước ngoặt tình cảm được đẩy lên đỉnh điểm phải kể đến năm họ mười chín tuổi. Khang khi đó đã là một thanh niên tráng kiện hơn những chàng trai đồng lứa, gương mặt chữ điền trầm tĩnh, vẻ ngoài không quá xuất sắc nhưng dễ gây thiện cảm. Trong một chuyến chở đào, quất về chợ đầu mối, xe tải của anh gặp tai nạn, đổ kềnh. Khang may mắn thoát lưỡi hái tử thần, song bị thương tích, phải đón tết trong viện. Quãng thời gian đó, vợ chồng ông Vận không bạc đãi anh, bố trí người chăm sóc. Dung cũng đều đều đến thăm, có khi còn tự mình mang cơm nhà tới. Khi ấy, cô luôn nhìn anh bằng đôi mắt ươn ướt, cử chỉ cẩn thận mỗi khi giúp anh giở mình, thi thoảng lại ngượng ngùng quay mặt đi khi họ vô tình chạm phải ánh mắt nhau. Khang như bị nhấn chìm trong tình ý triền miên và kín đáo của Dung. Thế rồi, họ yêu. Ông Vận phát hiện ra, cứng rắn phản đối, răn đe cả hai. Mẹ của Dung kịch liệt trách mắng con gái, cạch mặt không thèm nhìn Khang khi anh năm lần bảy lượt xin gặp. Cuối cùng, đôi trẻ vẫn bất chấp bị ngăn cản, quyết tâm kết hôn với nhau.

Khang càng thương vợ hơn, dốc sức nai lưng làm việc, nắm bắt được một số cơ hội chuyển mình và chủ động hơn về kinh tế. Năm 2015, bé Mi Mi chào đời. Vợ chồng Khang mạnh dạn bế con về thăm ông bà ngoại. “Đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại”. Ông bà còn giận, nhưng không thể quay lưng với đứa cháu gái mũm mĩm trắng trẻo như chiếc kẹo bông gòn. Họ dần nghĩ thoáng hơn. Kỳ thực… thấy Khang cũng không đến nỗi. Thở dài. Thôi thì… miễn cưỡng nhận rể. Gương mặt Dung bừng sáng hạnh phúc khi cả nhà sum vầy. Cô nói: “Cả đời này bố mẹ không tìm được rể nào quý hơn anh Khang nhà con đâu”.

…

– Dung…

Khang mê man gọi tên cô. Anh bước qua lớp sương mù dày đặc. Dường như thấy được điều gì?

“Dung…”.

Một khu vườn lạ lùng. Khu vườn thênh thang không thấy điểm cuối, những kỳ quan xinh đẹp phủ mây ngũ sắc lộng lẫy, bềnh bồng. Xung quanh nở rộ sắc hoa đào thắm đỏ chìm đắm vào sương khói. Gió lẳng lặng không một tiếng động mặc niệm mùa xuân trong cơn chiêm bao. Những dáng hình hư hư thực thực tựa linh hồn hay một dạng huyễn ảnh gì đó dần hiện ra rồi chợt có sinh khí, có da thịt, trong veo cùng tiếng cười nói. Già trẻ, nam nữ, sự sống. Họ đang tái sinh. Và, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Khang bàng hoàng trông thấy bóng dáng thân quen. Muốn chạm đến không gian kia, muốn gọi vợ con anh, ôm họ trong vòng tay.

– Mẹ ơi! Mình về thăm bố được không?

– Được, đợi giao thừa, con nhé! – Người phụ nữ ôm một bé trai đang bi bô trên tay, khẽ cúi người xuống dùng bàn tay còn lại âu yếm vuốt tóc Mi Mi, trìu mến.

Bé con cong cong đôi mắt sáng rỡ, vui mừng gật đầu. Dung nắm bàn tay nhỏ nhắn của bé, dắt con đi giữa cảnh tiên. Nơi chốn mênh mông ấy, không khí dần nhộn nhịp, cũng có rất nhiều người đang chờ giao thừa. Họ đều là các nạn nhân của Covid-19, đã qua đời trong thời điểm dịch bệnh bùng phát dữ dội nhất. Khu vườn kỳ diệu này là nơi họ đang lưu trú trước khi được chuyển sinh sang một kiếp mới…

Dung chợt dừng bước, Mi Mi ngơ ngác nhìn theo ánh mắt của mẹ đang mềm mại trông về một nơi xa xăm…

Trong bóng đêm, Khang chợt rung động làn mi… vẫn nằm tĩnh lặng trên chiếc giường đôi của hai vợ chồng. Khóe miệng hơi mấp máy… chợt mỉm cười. Hình như anh đã trông thấy vợ con. Lúc này, đồng hồ mới qua mười hai giờ đêm…

                                                V.N.A

Bài Viết Tương Tự

Mùa đông và những góc nhìn của hoạ sĩ
Slider

Mùa đông và những góc nhìn của hoạ sĩ

          Tranh phong cảnh là thể loại tranh mãi tới thế kỷ XVII mới thực sự xuất hiện như một...

Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc – Cả đời đau đáu với quê hương
Slider

Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc – Cả đời đau đáu với quê hương

Nhà sưu tập Nguyễn Mạnh Phúc Tròn 20 năm về trước, năm 2005 với tư cách là họa sĩ –...

Phú Thọ: Khai mạc triển lãm tranh “Sắc quê – 8” Chào mừng Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV
Trong Tỉnh

Phú Thọ: Khai mạc triển lãm tranh “Sắc quê – 8” Chào mừng Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV

     Sáng ngày 09/01/2026, tại Phòng Nghệ thuật (số 160 đường Lê Quý Đôn, TP. Việt Trì), Hội Liên...

Cuộc thi ảnh cấp quốc gia: Di sản văn hóa Việt Nam

Cuộc thi ảnh cấp quốc gia: Di sản văn hóa Việt Nam

THÔNG BÁO  Triển lãm ảnh “Sắc màu các dân tộc Việt Nam”

THÔNG BÁO Triển lãm ảnh “Sắc màu các dân tộc Việt Nam”

Next Post

“Ngang qua những miền đất” - Lát cắt đời sống trong hành trình trải nghiệm của ĐỖ NGỌC DŨNG

Hoa rau muống

Chùm thơ nhiều tác giả tháng 2/2025 (Phần 3)

Logo Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh Phú Thọ

VNDT - Mỗi một chi tiết là một Nghệ Thuật

Thông Tin Liên Hệ


  • Địa chỉ: Số 160 - Đường Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - Thành Phố Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
  • Điện thoại: 0210.3847.337
  • Email: vanhocnghethuatphutho@gmail.com
  • Giấy phép xuất bản số: 17/GP-TTĐT ngày 07/11/2014 – Sở Thông tin và Truyền thông Phú Thọ
  • Chịu trách nhiệm chính: Cao Hồng Phương - Chủ tịch Hội Liên Hiệp VHNT Phú Thọ

Liên Hệ Quảng Cáo


  • Liên Hệ Quảng Cáo: Thông tin liên hệ gửi đến Email Hội Liên Hiệp VHNT Phú Thọ

Vị Trí Nghệ Thuật

© 2003 VNDT - Bản Quyền thuộc về Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh Phú Thọ.

No Result
View All Result
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Tác giả
    • Mỹ thuật
    • Thơ
    • Văn Học
    • Nhiếp ảnh
    • Âm nhạc
    • Múa
    • Sân khấu
    • Nghiên cứu Phê bình
    • VHNT các Dân tộc thiểu số
  • Thông báo
  • Tạp Chí Văn Nghệ Đất Tổ

© 2023 VHNTDT - Website thuộc quyền sở hữu của VHNTDT.