Thứ Hai, 12 - 01 - 2026
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Tác giả
    • Mỹ thuật
    • Thơ
    • Văn Học
    • Nhiếp ảnh
    • Âm nhạc
    • Múa
    • Sân khấu
    • Nghiên cứu Phê bình
    • VHNT các Dân tộc thiểu số
  • Thông báo
  • Tạp Chí Văn Nghệ Đất Tổ
No Result
View All Result
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Tác giả
    • Mỹ thuật
    • Thơ
    • Văn Học
    • Nhiếp ảnh
    • Âm nhạc
    • Múa
    • Sân khấu
    • Nghiên cứu Phê bình
    • VHNT các Dân tộc thiểu số
  • Thông báo
  • Tạp Chí Văn Nghệ Đất Tổ
No Result
View All Result
Hội Văn Học Nghệ Thuật
No Result
View All Result

Trang Chủ » Nhớ biển

Nhớ biển

TRẦN THỊ LIÊN HOA

Thứ Tư, 26 - 11 - 2025
in Slider, Tin Tiêu Điểm, Thể Loại Chung, Diễn Đàn
A A
5
VIEWS
Chia sẻ FacebookChia sẻ Twitter

Tôi vừa đọc xong một quyển sách hay, một bài nhạc trầm buồn còn đang để dở, cơn gió mùa thu ngoài Bắc “Nhớ, thật là nhớ!”.  Đang ngấp nghé ngoài khung cửa sổ, dường như cơn gió mang vị biển Vũng Tàu thổi miên man ngày đêm thôi thúc tôi về một cõi xa xôi nào đó mà chỉ khi buồn tôi mới nghĩ tới. Không có ai để sẻ chia những gì tôi vừa cảm nhận, tôi nghĩ đó đã là một nỗi buồn lớn.

Có đôi lúc tôi ngần ngại khi biết mình hiểu một con đường hơn những người sống cạnh bên. Cô đơn, giúp con người dễ tìm về nguồn cội, về những miền ký ức xa thẳm, an yên. Tôi đang cố tái hiện những ngày bước chân tôi còn lẫm chẫm tập đi, những câu chuyện bố tôi kể, những âm thanh quên thuộc từ một gia đình yên ấm. Tất cả đều diễn ra khi cả nhà cùng nhau đứng trước biển. Tôi lẳng lặng cho những trang phục vào chiếc balo mẹ sắm, mở balo tôi thấy cơn gió vụt bay.

Khi tôi còn bé, nơi miền núi trung du được bố mẹ cho đi nghỉ mát gặp đúng ngày cơn giông vừa dứt, cơn bão đi qua tôi không may hay quá may mắn để bản thân nghe tiếng biển thở, thở chậm như thì thầm vậy. Tôi hỏi bố, “Khi nào biển biến mất?”. Giọng nói bố trầm xuống, bố bảo Biển cũng như con người, vẫn chung thủy vẫn mải miết chảy nuôi lớn con người, biển cũng có những ngày sinh nở. Những ngày con nước gần sinh là những ngày nước biển chảy dữ dội như những cơn đau đến bất chợt, khi con nước mới được sinh sau ba đến bốn ngày thì con người sẽ được bội thu tôm cá. Tôi nghĩ là buồn khi tôi hỏi, tôi không biết tại sao?

Tôi không hiểu, tôi thấy người lớn thường hay vì lý do gì đó mà không dám nhìn vào sự thật, đi loanh quanh tìm cái gì đó để che đậy cho sự yếu đuối bên trong. “Bố ơi, vậy khi nào biển biến mất?”. Cơn gió biển thổi đến và bố ôm tôi chặt hơn khi nói. “Biển chỉ biến mất khi lòng tham của con người tận diệt biển đến giọt sống cuối cùng”. Bố đã từ bỏ thói quen của bản thân, bố vật lộn qua nhiều công việc trên cuộc đời này và con lại được thấy giọt mồ hôi mẹ cháy xèo bên bếp lửa. Nhiều chú chim trong lồng sẽ không chấp nhận tiếng hót của một con chim ở ngoài lồng, dù đó là tiếng hót hay. Khi con nhón chân đi qua mọi đau khổ, đi xa và trở về con sẽ có câu trả lời, sẽ nghe tiếng thở của gió hay miền biển con yêu mãi miết chảy quanh con người. Con có thấy những ánh đèn xa xăm như những dấu chấm than lơ lửng ngoài biển trời kia?.

Liệu con có suy nghĩ đơn giản, thích nghe những lời nói dễ nghe là tùy thuộc vào con. Con vẫn chưa hiểu nếu con không mạnh dạn bước chân đi xa về những miền đất khác, chuyến đi giúp con có vốn sống thực tế hơn những gì qua những trang sách. Biển vẫn theo con trong giấc ngủ, trong góc mờ ảo, biển sẽ được tái hiện khi con cần cho tới khi con có câu trả lời.

Ngày ấy, mỗi lần cả nhà đến biển, trước khi con đi sâu vào giấc ngủ là những câu chuyện của bố kể nhẹ nhàng, mang đậm tình cảm gia đình mộc mạc. Mỗi đêm là mỗi câu chuyệncon chưa hề đi tìm nguồn gốc của những câu chuyện đó, nhưng con biết mỗi đêm là mỗi lần tâm hồn con lớn dần lên và thanh thản hơn. Bố kể “ xưa kia, có một binh đoàn chỉ còn sống sót một người nhưng mang trên mình đầy thương tích, anh ấy dùng đến sinh lực cuối cùng để sinh tồn và may mắn tìm được chiếc hang trú ẩn. Trong chiếc hang có một con báo đen trú ngụ. Nhưng may thay con báo đen đó từng ngày cắp những miếng thịt sống để giúp cho anh ta sống qua ngày. Khi vết thương lành lặn, sức khỏe phục hồi, anh ta nghĩ về quê hương của mình. Con báo đen như mọi lần, mang thịt sống về cho anh ta nhưng , lần này kèm theo nhưng biểu hiện khác thường. Chú báo mắt đỏ lên, hung hãn, liên tục ngoáy đầu và lao vào anh ta. Trong tích tắc, bản năng của một chiến binh tinh nhuệ đã giúp anh dùng mũi kiếm từng giết kẻ thù của mình để đâm qua cổ của chú báo. Chú báo thoi thóp, mắt trở về trạng thái như thường lệ nhưng chứa đầy uẩn khúc, lo lắng và không hiểu tại sao. Ngoài hang là tiếng hét của quân thù. Anh đau đớn tột cùng, anh biết cảm giác khi bị người thân nhất hiểu lầm là khổ sở thế nào, dù có sống bao lâu anh vẫn không quên được đôi mắt chú báo lúc ấy, tuyệt đối không.

Và khi lớn con mới biết tại sao khi kể về câu chuyện này thì có lần bố lại buồn, lại rơm rớm nước mắt…Những ngày cả nhà bên biển con lâu ngủ, ôm con vào lòng, bố kể tiếp câu chuyện thứ hai trong giọng bùi ngùi, con rất thích giọng ấy. Bố kể: Trong một gia đình nọ, có một cặp vợ chồng sinh được một người con gái, người con gái lúc mới sinh ra bị một vết bớt đỏ trên mặt rất lớn. Và không may sau một thời gian người vợ qua đời, tiếp đó vài năm, người cha đã đưa về nhà một người đàn bà và bảo với người con gái đây là mẹ con. Cô gái khóc rất nhiều và chưa bao giờ gọi người đàn bà ấy một lần là mẹ. Bà ta khổ sở, đêm về bà ta khóc, trong tiếng nấc bà bảo với người con gái không chính bà sinh ra rằng: “Không phải là ruột già máu mủ thì không thể thương yêu nhau sao?”…Một ngày nọ, nhờ một thần y,  nên vết bớt trên mặt cô gái trẻ biến mất, cô vui mừng trong vẻ bất ngờ vì vết bớt không phải là bệnh nên thuốc không bao giờ chữa khỏi. Cô xinh đẹp lạ thường và chia sẻ niềm vui với bất cứ ai cô gặp, niềm vui đưa cô đến tìm người mẹ kế. Lạ thay, bà ấy vẫn thản nhiên, không vui mừng lắm. Nhìn nhận được điều đó, cô gái đã nặng lời. Khi cô bước đi bà nói trong nước mắt: “Là vì, con đã đẹp trong mẹ từ ngày mẹ bước vào ngôi nhà này, là vì mẹ có quyền thương con”. Và bà ngoại đi, đi mãi, lần này ngôi nhà chỉ còn hai người. Bố nói nhỏ vào tai tôi: Con có biết tình cảm, sự yêu thương là con đường ngắn nhất xích con người lại gần với nhau không, sinh ra là để thương nhau. Và lịch sử mấy ngàn năm của ông bà ta chưa có trang viết nào ghi lại những nghịch tử kể tội cha mẹ mình cả. Tình cảm bố mẹ dành cho những đứa con là vô bờ, dù thế nào cũng không nỡ…

Con không còn nhớ là mất bao nhiêu câu chuyện để đôi tay ngày trước ôm con nay không còn đủ vừa, khi bố con cùng ngủ là có một bàn tay khẽ khàng đắp lên chiếc chăn ấm, đó là mẹ, con nhớ mãi.

Mùa này, hoa muống biển đã bừng sắc dù không hương quyện theo gió. Nhưng màu tím yêu thương của nó vẫn tràn ra, tràn ra trên từng trảng cát, ôm lấy cát để nghe tiếng ru mênh mông của sóng biển trong từng tháng năm dài.

Cảm ơn bố và gia đình thân yêu, những ngày trước biển, con vẫn còn kịp nhớ như in những khoảnh khắc ấy!

Tr.T.L.H

Bài Viết Tương Tự

Cuộc thi ảnh cấp quốc gia: Di sản văn hóa Việt Nam
Slider

Cuộc thi ảnh cấp quốc gia: Di sản văn hóa Việt Nam

Thông tin chi tiết xem link dưới đây: https://disanvanhoavietnam.com/      

THÔNG BÁO  Triển lãm ảnh “Sắc màu các dân tộc Việt Nam”
Slider

THÔNG BÁO Triển lãm ảnh “Sắc màu các dân tộc Việt Nam”

Thông tin chi tiết xem link dưới đây Chọn ảnh Triển lãm ảnh “Sắc màu các dân tộc Việt Nam”

Tập huấn báo chí tuyên truyền trước thềm Đại Hội XIV của Đảng: Nâng cao nhận thức, đổi mới tư duy tuyên truyền trong giai đoạn mới
Trong Nước

Tập huấn báo chí tuyên truyền trước thềm Đại Hội XIV của Đảng: Nâng cao nhận thức, đổi mới tư duy tuyên truyền trong giai đoạn mới

Chiều 30/12/2025, tại Hội trường tầng 1, Nhà A, số 6C Hoàng Diệu (Ba Đình, Hà Nội), Ban Tuyên giáo...

Gặp mặt Nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế nhận giải thưởng ASEAN năm (2024 – 2025)

Gặp mặt Nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế nhận giải thưởng ASEAN năm (2024 – 2025)

Chùm thơ của tác giả Vũ Minh Dương

Chùm thơ của tác giả Vũ Minh Dương

Next Post
Văn học nghệ thuật Phú Thọ 50 năm xây dựng, đoàn kết, đổi mới và phát triển

Nhớ thương người cũ

Lớp học đặc biệt của “Cô giáo tí hon”

Lớp học đặc biệt của “Cô giáo tí hon”

Gánh nặng mang tên “yêu thương”

Gánh nặng mang tên “yêu thương”

Logo Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh Phú Thọ

VNDT - Mỗi một chi tiết là một Nghệ Thuật

Thông Tin Liên Hệ


  • Địa chỉ: Số 160 - Đường Lê Quý Đôn - Phường Gia Cẩm - Thành Phố Việt Trì - Tỉnh Phú Thọ
  • Điện thoại: 0210.3847.337
  • Email: vanhocnghethuatphutho@gmail.com
  • Giấy phép xuất bản số: 17/GP-TTĐT ngày 07/11/2014 – Sở Thông tin và Truyền thông Phú Thọ
  • Chịu trách nhiệm chính: Cao Hồng Phương - Chủ tịch Hội Liên Hiệp VHNT Phú Thọ

Liên Hệ Quảng Cáo


  • Liên Hệ Quảng Cáo: Thông tin liên hệ gửi đến Email Hội Liên Hiệp VHNT Phú Thọ

Vị Trí Nghệ Thuật

© 2003 VNDT - Bản Quyền thuộc về Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Tỉnh Phú Thọ.

No Result
View All Result
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Tác giả
    • Mỹ thuật
    • Thơ
    • Văn Học
    • Nhiếp ảnh
    • Âm nhạc
    • Múa
    • Sân khấu
    • Nghiên cứu Phê bình
    • VHNT các Dân tộc thiểu số
  • Thông báo
  • Tạp Chí Văn Nghệ Đất Tổ

© 2023 VHNTDT - Website thuộc quyền sở hữu của VHNTDT.