NGHĨ VỀ NGƯỜI
Bác làm thơ hướng tới tự do
Nay ta được tự do mà không có Bác
Bác đi vào cõi trường sinh bất tận
Con cháu suốt đời học tập Bác, Bác Hồ ơi
Bác bôn ba dưới khắp phương trời
Để tìm đường trở về cứu nước
Bác giương cao Ngọn cờ Độc lập
Nhân loại rần rần chuyển động, Bác Hồ ơi
Tư tưởng Người
biểu tượng Khung trời Văn hóa tương lai
Nhân loại gọi Người là Danh nhân Văn hóa
Với tầm nhìn chiến lược tinh anh
Và Nhân loại gọi Người là vị Thánh
T9/2022
THƠ VIẾT TUỔI BẢY MƯƠI
Thơ tôi viết ở tuổi bảy mươi
Vẫn mong được những lời có cánh
Thơ tôi viết trong những ngày giãn cách
Vẫn mong người sống gần gũi Người ơi
Thơ tôi viết ở tuổi bảy mươi
Mong được an nhiên sau những ngày dịch giã
Thơ tôi viết trong những ngày vắng Bác
Vẫn mong mọi người sống có kỉ cương …
Thơ tôi gieo trên cánh đồng người
Đừng chắc lép với những mùa gặt hái
Thơ tôi viết như những lời trang trải
Như hương đồng, bờ bãi… có gì đâu
Tôi vẫn gieo trên thửa ruộng ban đầu
Bước thấp bước cao đồng sâu ruộng cạn
Mong có được những bông vàng hạt mẩy
Những mùa vàng mơ ước để hoan ca
Cuộc đời tôi từ ngày Bác đi xa
Học để sống, học để mà được viết
Dẫu biết rất nhiều nhưng chưa là tất cả
Bỗng một ngày cán bút nặng nghìn cân…
Tôi viết cho bạn đi xa, cho bạn ở gần
Cho lớp trẻ mai sau cần tiếp nối…
Thơ viết tuổi bảy mươi có phải là thơ lẫn
Với cánh cò cánh vạc ngả chiều hôm ?
Rồi mai đây bầu trời sẽ cao hơn
Người bảy mươi có còn “ xưa nay hiếm”
Thơ tôi viết cho bề trên, kẻ dưới
Người với người sống để Người hơn
Thơ tôi viết ở tuổi bảy mươi
Mong tìm được nhũng lời cứu cánh
Viết về Bác có phải lời sau cuối ?
Chẳng đức tin sao sống được trên đời !
PHÍA BÁC
Sẽ chẳng viết được gì về Người
Nếu không nâng tầm mình lên phía Bác
Sẽ chẳng học tập được gì nếu lòng đổi khác
Mỗi phút vượt lên mình con thấy Bác gần hơn
T9/2022







