Vũ Đăng Bút
Những người gặp thường ngày
(Chào mừng Đại hội Đảng bộ các cấp, tiến tới Đại hội XlV của Đảng)
Vẫn những người chúng tôi gặp thường ngày
Nơi khói bụi công trường, ầm vang xưởng máy
Các anh về bao tiềm năng thức dậy
Để đất nước mình thêm giàu đẹp mai đây
Vẫn những người chúng tôi gặp thường ngày
Nơi vùng quê còn bao gian khó
Câu chuyện xoá nghèo còn vương nắng gió
Ngô lúa chín vàng, trái thơm ngọt mỗi vườn cây
Vẫn những người chúng tôi gặp sống lẫn trong mây
Đường biên giới rộng dài in dấu chân anh bước
Cùng nhân dân giữ bình yên đất nước
Vinh dự Đảng trao, các anh hứa làm tròn
Cô giáo vùng cao ngày tôi gặp tuổi còn son
Bao nhiêu năm qua bản nghèo cô “gieo” chữ
Nhạt muối, đói cơm đã trở về quá khứ
Nhưng “Học cho mai sau”, lời cô vẫn ấm mỗi lòng người
Vẫn những người chúng tôi gặp thường ngày
Được cử về góp chung trí tuệ
Mỗi ý kiến như mỗi lời tuyên thệ
Trước Đảng kỳ, trước Tổ quốc mến yêu ơi!
V.Đ.B
Quang Nhuận
Bên sông Sài Gòn
Một buổi sáng yên lành
Thuỷ triều lên nhè nhẹ
Bên dòng sông yên bình
Quán cà phê nhỏ xinh
Soi mình trên sông vắng
Những chiếc bàn tĩnh lặng
Giọt cà phê đắng rơi
Ta ngồi trầm tư đó.
Dòng sông lặng lẽ trôi
Mang theo bao kỷ niệm
Của một thời chiến chinh
Sông Sài Gòn sục sôi
Dưới những đám lục bình
Những anh hùng biệt động
Ôm mìn dưới dòng sông
Nguyện hi sinh thân mình
Áp đồn thù quyết tử
Hôm nay bên sông này
Những tòa tháp lung linh
Những con phố yên bình
Gọi tên Người năm ấy!
Q.N
TRẦN VĂN LỢI
Trong bảo tàng lịch sử chiến tranh
Tấm sa bàn mở sơ đồ trận đánh
Chiếc bi-đông lỗ chỗ vết đạn xuyên qua
Khẩu AK, mũ tai bèo và đôi dép lốp
Cuộc chiến tranh thuở nào như mới hiện ra…
Những người lính nào trước khi vào trận đánh
Còn chia nhau giọt nước cầm hơi
Khẩu súng lặng im cất giấu một thời
Từng trút lửa căm hờn vào quân xâm lược…
Tôi lặng ngắm từng di vật trong tủ kính
Tưởng tượng ra cuộc chiến đã bao ngày
Những di vật vẫn thức cùng lịch sử
Mà hiểu lòng người đang sống hôm nay…
Chợt thấy cả niềm hân hoan chiến thắng
Nhưng hy sinh, nước mắt lẫn mồ hôi
Bao hiện vật nói bằng lời quá khứ
Quá khứ rất gần đang trò chuyện cùng tôi…
T.V.L
HOÀNG NHƯ HÀ
Nhớ một thời biên cương
Đang Lào Cai, Bát Xát
Lật cánh sang Hà Giang
Lửa đạn chớp nhoáng nhoàng
Khói đen trời biên giới
Thèm bát cơm gạo mới
Nhớ mùa gặt tháng năm
Đã ở đồi thịt băm (*)
Hiểu nghĩa tình, đồng chí
Cõng trên lưng liệt sỹ
Hiểu giá trị hòa bình
Sống bám đá quang vinh
Chết hóa đá bất tử
Đã nằm chốt trấn thủ
Tổ quốc ở trong tim
Ở chốt không có phim
Thì ngắm trăng biên giới
Mây giăng đầy lòng núi
Trắng xốp như dòng sông
Ánh trăng sáng mênh mông
Đỉnh hai ngàn vời vợi…
Khi pháo khoan, đào bới
Đá cũng hóa thành vôi
Những người lính chúng tôi
Vẫn kiên cường bám trụ
Chốt khu A gian khổ
Pháo bắn suốt đêm ngày
Lính ta gọi nơi này
Là Lò vôi thế kỷ (*)
Gian khổ ác liệt thế
Vì Tổ quốc, quên mình
Đi qua cuộc chiến chinh
Trong người còn mảnh đạn
Thương đồng đội, bè bạn
Còn nằm phía rừng xa
Bảy mươi mùa xuân qua
Bao được – thua – còn – mất
Dù long đong, lật đật
Còn có cửa, có nhà
Người bạn đời cùng ta
Suốt một thời vợ lính
Chả bao giờ toan tính
Hết lòng vì gia đình
So với người hy sinh
Tự nhủ, còn may mắn
Nhớ một thời ra trận
Chiến đấu ở Vị Xuyên
Thời hoa lửa không quên
Hằn nếp nhăn vầng trán
Thắp nén hương, khóc bạn
Chưa kịp nhận huân chương
Thành cột mốc biên cương
Thắm màu cờ Tổ quốc.
H.N.H
(*) Đồi thịt băm địa danh do bộ đội đặt tên ở điểm cao khu vực 685.
(*) Lò vôi thế kỷ là khu vực chốt phòng ngự bộ đội đặt tên là khu A. Gồm các điểm cao như 300+400+Cô X, Đồi Đài, Pháp 1, Pháp 2 + 468 v.v… nơi mà các loại pháo của địch bắn nhiều, lửa đạn nung đá thành vôi, khi gặp mưa, nước thành vôi trắng xóa chảy xuống dòng sông Lô xanh trong. Dòng sông khi ấy nửa trong, nửa đục trông rất đẹp, nhưng ở nơi ấy vô cùng ác liệt.






